The Peace Seekers
  • HOME
  • BOOKS
    • Special Series
    • The Letters
    • The Creation >
      • God
      • Universe
      • Earth
      • Humans
      • Animals
      • Plants
    • The Path >
      • Spirituall Wisdom
      • The Master
      • The Protection
      • The Practice
      • Merit & Blessing
      • Karma & Ego
      • While On The Path
    • The Lifestyle >
      • Daily Wisdom
      • Diet & Health
      • Friends & Family
      • Moral Standards
      • Be Positive
      • Be Happy
      • Be Green
      • Be A Farmer
    • The Vegan Era
    • The Stories >
      • Spiritual Stories
      • Testimonies
      • You May Not Know
    • The Saints
    • Pearls of Wisdom
    • Photography
  • VIDEOS
    • Inspirations
    • The Path
    • The Lifestyle
    • Music & Poetry >
      • Songs (English)
      • Songs (Aulacese)
      • Poetry
      • Music & Dramas
  • QUAN YIN METHOD
    • Reading
    • Videos
  • LINKS
    • OUR CENTERS' CONTACT
    • ĐÀI THUYET MINH AU LẠC
    • ĐÀI PHỤ ĐỀ AU LẠC
    • SUPREME MASTER TV
    • SUPREME MASTER NEWS
    • Contact

Lưu Bình - Dương Lễ

6/9/2022

 
Stories
Excerpt from a conference between Supreme Master Ching Hai
and members of Supreme Master Television team (all vegans)
​To Believe in Humanity and Goodness Is to Help Each Other, Part 6 & 7, Apr. 23, 2022
https://youtu.be/I5VScY51738


Picture


I just turned the pages and I saw these two good friends again. And I remembered. Yeah, in our country, in Asia, we also have a similar story, Lưu Bình - Dương Lễ. 
 
I remember these two friends. They were studying together to become royal scholars. And one of them studied very diligently, and the other friend was just very lazy, did not study well, so he failed. So, the other friend had always told him, advised him, to study more diligently. But maybe his family was rich or something, so he couldn’t care less. So, he failed the exam. 

​So, the other friend became a royal scholar, and came home, came back to his village with flying colors, soldiers and bodyguards, and all kinds of glorious attire for him, and rewards for him. And then he had a good office and house to live in, governmental building and all that.
 
And then the other friend had nothing and became poor also. And then, so one day he heard that the one who passed the exam, the royal scholar, came home, and stayed in the government citadel, palace. So, he went to see his friend, who’d now become a big official of the royal court. So, he went to visit him. And the one that became a royal official now, was sitting inside, making him wait outside a long time in the scorching sun.

And then finally, after many hours… “Oh no, our official is very, very busy, you please wait.”

And he said, “But I’m his friend! I’m his close friend. You must let me in right now.” And of course, the friend official already told his guard outside, “Make him wait. Say all kinds of excuses.” So he keeps waiting, waiting. He probably thinks, “OK, maybe he’s too busy. And these lousy scoundrel guards of the gate don’t really let his friend know that he’s here.”

They were good friends. Sharing everything together since they were young, and studied together and all that. So, he was thinking this guard outside did not brief his official friend now. That’s why he let him wait outside. But he knew. His official friend knew that he was waiting outside, and he deliberately told the guard to make him wait. Alright, because he’s very important, he’s very busy now.
 
So finally, he came in, and he wants to see his friend. But his friend pretended that he doesn’t know him. The one that is now a court official pretended he didn’t know him. So, he asked his bodyguard to bring him some leftover rice and some bony fish. “Give it to him. Let him eat and tell him to go home.” Like that.
 
Alright, so this friend was very ashamed and very angry. He went out, and he just thought what kind of life, a friend doesn’t even have loyalty to each other. Of course, he was blaming Heaven and Earth then. And he was sitting near the riverbank somewhere maybe and wanting to jump, or something like that.
 
And then suddenly there was a beautiful young lady passing by, and asked him what he was doing. Why he looked so sad. So, he talks. He told her everything in his heart, how he felt and how he was so very heartbroken, because his friend betrayed him. Ah, blah, blah, blah, blah.
 
So, she said, “Oh, I am so sorry.” The lady said, “Oh, God. Ah, really tragic. Ah well, if you don’t mind, my house is nearby here. Could you come and have a drink and something instead, and continue telling me about it?”

Picture
So, he went with her. And then from then on, he stayed there, and she said, if he doesn’t mind, she can help him to continue to study and she can make money. She weaves expensive cloth to sell to rich people. She has enough money for both of them and for him to study easily.
 
So she told him, “Don’t worry about that friend, just forget him. People sometimes, they are like that. You just take care of yourself now; you go back to study diligently. One day you’ll be like him. Then you can revenge. Why cry now? Why make yourself sad, wasting your time and your youth. You’re young, you still can.”

So she kept advising him, consoling him, comforting him. So, of course, he stayed with her, and he fell in love with her. And many times he tried to make it more intimate.

​And she said, “No, no, no. No. Not now. You must study well, you must concentrate only on study. And after you become successful, you passed the exam and you become a court official, then we will talk about that. You still have a lot of time.” So, every day, every time he wants something, she tells him that.
 
And she really looked after him, cooked for him, washed his clothes, made his bed and took care of the house every day, like a beautiful, good, dutiful wife. Except they are not husband and wife. So he was really motivated, because he was too ashamed and too angry. So, he really studied well.
 
And then he passed the exam. And he went home just like everyone else. And the first thing he did is that… He went to his home to find his lady, but she’s no longer there. Everything is still there, but the beautiful girl is not there. Oh, so he was so sad, so sad.
 
And then the second agenda is that he went to see his friend, of course. To avenge. So, he went there and the friend this time, welcomed him. Oh, with all splendor, and all warmth and friendliness. But the new court official, his friend, did not accept all this warmth and welcome. He just came to say some sour words.

He said, “Oh, I would just ask you for some cold rice and some leftovers or something. I didn’t come here to expect all this welcome. So now I know what humans’ hearts are like. I don’t think I want to accept anything,” because he made a big party for him. The old friend. The first court official made a beautiful party and everything. Invited so many important people around there, waiting for him.
 
He said he doesn’t want to accept all of that. He was also very sad because the lady was gone. And he doesn’t know what happened to her. So he said, “Oh, I have to go. I have to go to find my beautiful person who has helped me all these years, to repay her the debt and to show her my love. Because she’s the only one I can trust. But I don’t know where she’s gone. She left. I have to go back home now and find her.”
 
So the friend, the older court official said, “Wait. Wait a minute, wait a minute. I want to introduce you to my wife. Why hurry? Just have a look at her, and then you can go.” And then she came out and he went, “Huh? This is your wife?” He said, “Yes, it’s my wife.”
 
So, he said, “Will you explain this to me?” So, she explained. She said, “For all these years he sent me to help you. The reason he gave you bad rice and bad food…” Vegan food. “…it’s just because he wanted you to be ashamed. He wanted you to be motivated to study harder, to become somebody. Not to rely on anybody,” even on his old friend, his best friend.
 
So now he knew everything. To even sacrifice your wife to your other handsome friend. Imagine? What if… what if she’s also in love with him? And then you lost your friend and you lost your wife too. So this is truly a good friend. I mean, to sacrifice your life, maybe… I don’t know which one is easier. Because most men, they cling to their wives. Especially beautiful and young ones. So, to even take such a risk for your friend, it’s true friendship. 
 
And all that time, his friend hated him. And all this time, the wife also kept quiet. Didn’t say anything and kept her love for her husband only. This is something admirable, no? This is another friendship story that I remember. It’s very famous.
 
This kind of friendship is good for people to emulate. To copy. To learn to emulate. Yeah, very noble. I mean who would do that. For a loser? For a loser even. And then risk your wife by giving her to him, and they are daily together. You see what I’m saying? Daily and nightly together also. Maybe they slept separately. But still, it’s a risk. And the wife is also such a good wife.  She obeyed her husband’s wish and wanted sincerely also to help his friend. Imagine that? I mean, this is also a very big sacrifice, you understand me? Truly big nobility.
 
Because many men are so jealous. You know that, right? I’m not sure if you know, men. Maybe you had experience or maybe not. But you know that. Many men, I mean most men, they’re very jealous with their wives. Some people even kill their wives because of jealousy. When they lost her or when something went wrong in the relationship.
 
Sometimes I look in the news and it’s so sad that these things happen. And here, a man who has everything already, and even risks his wife’s affection to help his friend to become someone, instead of some useless tramp. So, it is truly something. Something to marvel. Something to admire. Really to salute.
 
I mean for many years. Not just for one day, two days. For many years they had to be together. And she had to really work diligently so that he knows that it’s genuine. Of course, the friend gave money and all that also. But, she had to also work. Clean the house, cook the food and all that. Everything, just like a normal lady. What people.

I really admire them very much. And it’s a true story. True story. True legend. Even I knew about it when I was young already, so it must be very famous. It’s a true famous legend.



​Tôi vừa lật mấy trang thì lại thấy [truyện] hai người bạn tốt này. Và tôi chợt nhớ ra. Phải, ở nước chúng tôi, ở châu Á, cũng có một truyện tương tự, Lưu Bình - Dương Lễ.
 
Tôi chợt nhớ đến hai người bạn này. Họ cùng học với nhau để trở thành trạng nguyên. Một người bạn học rất siêng năng, còn người bạn kia thì rất lười học, học không kỹ nên thi rớt. Người bạn kia luôn dặn dò, khuyên nhủ anh ta, hãy học tập chăm chỉ hơn. Nhưng có lẽ gia đình anh ta giàu có hay gì đó, nên anh chẳng quan tâm chút nào. Thế nên anh thi trượt.

Rồi, người bạn kia đỗ trạng nguyên, và trở về nhà, trở về làng mình với thành tích mỹ mãn, với binh lính và cận vệ, và đủ mọi trang phục vinh quang và phần thưởng cho anh. Và rồi anh có một nhiệm sở tốt và ngôi nhà tốt để sống, dinh thự của triều đình này kia.
 
Và rồi người bạn kia không có gì và cũng trở nên nghèo. Và rồi, một ngày nọ, anh nghe tin rằng người bạn đỗ đạt, đỗ trạng nguyên, đã về làng, và ở trong phủ thành, dinh thự. Nên, anh đi đến gặp bạn mình, người bây giờ đã trở thành một đại quan của triều đình. Rồi, anh đến thăm bạn mình. Và người đã trở thành quan triều đình bấy giờ, đang ngồi bên trong, bắt anh phải đợi bên ngoài rất lâu dưới trời nắng như thiêu đốt.

Cuối cùng, sau nhiều giờ… “Ôi thôi, đại quan của chúng tôi rất, rất bận, xin ông vui lòng đợi”.

Anh này bèn nói: “Nhưng tôi là bạn của quan! Tôi là bạn thân của quan. Anh phải cho tôi vào ngay bây giờ”. Và dĩ nhiên, người bạn làm quan đã dặn lính canh cổng bên ngoài là: “Hãy bắt anh ta đợi. Viện đủ mọi cớ”. Nên anh này tiếp tục chờ đợi, chờ đợi. Anh có thể nghĩ: “Ờ, có lẽ bạn mình quá bận. Và mấy tên lính gác cổng tệ hại này không chịu báo cho bạn mình biết rằng mình đang ở đây”. Họ là đôi bạn thân.
 
Chia sẻ mọi thứ với nhau từ khi họ còn nhỏ, cùng nhau học tập này nọ. Rồi, anh nghĩ là tên lính canh bên ngoài này không bẩm báo người bạn quan của anh. Thành ra bạn anh mới để anh đợi bên ngoài. Nhưng bạn anh biết. Người bạn làm quan của anh biết là anh đang đợi ở bên ngoài, và cố ý bảo lính canh bắt anh ta đợi. Không sao, bởi vì bạn anh rất quan trọng, anh ấy đang rất bận.
 
Rồi cuối cùng, anh này đi vào, và anh muốn gặp bạn mình. Nhưng người bạn của anh giả bộ không biết anh. Người bạn bây giờ là quan triều đình giả bộ không biết anh. Thế rồi, quan đó nhờ cận vệ mang cho anh ta một ít cơm hẩm và một ít cá xương. “Đưa cho anh ta. Để anh ta ăn rồi bảo anh ta đi về”. Như vậy đó.
 
Rồi người bạn này rất xấu hổ và rất tức giận. Anh ra khỏi thành, và thầm nghĩ cuộc đời kiểu gì thế này, bạn bè mà cũng không còn trung thành với nhau nữa. Dĩ nhiên, lúc đó anh than Trời trách Đất. Và anh ra ngồi gần bờ sông ở đâu đó có lẽ muốn nhảy [xuống sông tự vẫn], hoặc làm gì đó như vậy.
 
Rồi bỗng nhiên có một thiếu nữ xinh đẹp đi ngang qua, và hỏi anh đang làm gì. Tại sao anh trông buồn bã. Rồi, anh nói chuyện. Anh trút hết mọi nỗi niểm, là anh cảm thấy thế nào và anh đau lòng ra sao, bởi vì bạn của anh đã phản bội anh. A, kể huyên thuyên này kia. Rồi, cô gái nói: “Ôi, tôi rất tiếc”. Rồi cô gái nói: “Ôi, Trời ơi. Thật là thương tâm. À này, nếu anh không ngại, nhà tôi ở gần đây. Thay vì ở đây, anh có thể đến uống chút gì đó, và kể tiếp cho tôi nghe được không?”
 

Picture
Rồi, anh đi cùng cô gái. Và từ đó, anh ở lại đó, và cô gái nói nếu anh không ngại, cô có thể giúp anh tiếp tục học và cô có thể kiếm tiền. Cô dệt những tấm vải đắt tiền để bán cho nhà giàu. Cô ấy có đủ tiền cho cả hai người sống và cho anh học hành dễ dàng.

​Rồi cô nói với anh: “Đừng nghĩ về người bạn đó, hãy quên anh ta đi. Con người đôi khi, họ như thế đó. Bây giờ anh chỉ cần lo cho mình; siêng năng học hành trở lại. Một ngày nào đó, anh cũng sẽ như anh ấy. Lúc đó, anh có thể trả thù. Tại sao phải khóc? Tại sao phải làm cho mình buồn phiền, phí thời gian và tuổi trẻ của mình. Anh còn trẻ, anh vẫn có thể thành công”.
 
Cô không ngừng khuyên nhủ anh, khuyên giải anh, an ủi anh. Nên, dĩ nhiên là anh ở lại với cô, và anh đem lòng yêu cô. Nhiều lần anh tìm cách tỏ tình thân mật hơn.

​Nhưng cô nói: “Không, không. Không phải lúc này. Anh phải học cho giỏi, phải tập trung vào việc học. Sau khi anh thành công, đậu kỳ thi và trở thành quan triều đình rồi, thì chúng ta sẽ bàn đến chuyện đó. Vẫn còn rất nhiều thời gian mà”. Thế rồi mỗi ngày, khi nào anh tỏ ý muốn gì, thì cô gái đều nói với anh như vậy.

Và cô gái thực sự chăm sóc anh, nấu ăn cho anh, giặt quần áo cho anh, dọn giường cho anh và chăm sóc nhà cửa hàng ngày, như một người vợ tốt, đẹp, ngoan hiền. Ngoại trừ họ chưa phải là vợ chồng. Nên, anh thực sự có động lực, bởi vì anh quá tủi hổ và quá tức giận. Nên anh học thật chăm chỉ.

Và rồi anh đã đỗ kỳ thi. Rồi cũng trở về làng, như những người khác. Và điều đầu tiên anh làm là… Anh về nhà tìm người mình yêu, nhưng cô ấy không còn ở đó nữa. Mọi thứ vẫn còn đó, nhưng cô gái xinh đẹp không còn đó nữa.  Ôi, nên anh vô cùng buồn bã.

Và mục tiêu thứ hai là anh đi gặp người bạn quan của mình, dĩ nhiên rồi. Để trả thù. Rồi, anh đi đến đó và lần này người bạn quan tiếp đón anh. Ồ, với tất cả sự sang trọng, và tất cả sự niềm nở và thân thiện.  Nhưng vị quan mới, bạn của anh, không nhận tất cả sự niềm nở và chào đón này. Anh chỉ đến để nói vài câu chua chát.

​Anh nói: “Ồ, tôi chỉ xin anh cơm nguội và thức ăn thừa hay gì đó. Tôi không đến đây kỳ vọng mọi sự chào đón này. Giờ thì tôi biết lòng dạ con người như thế nào rồi. Tôi không nghĩ là tôi muốn nhận bất kỳ thứ gì”, bởi vì người bạn làm yến tiệc thịnh soạn để thết đãi anh. Người bạn cũ. Vị quan đỗ kỳ thi trước làm yến tiệc long trọng và đủ thứ. Và mời rất nhiều nhân vật quan trọng ở quanh đó, đến đợi anh.

Anh nói rằng anh không muốn nhận tất cả những thứ đó. Anh cũng rất buồn vì người anh yêu đã rời nhà ra đi. Và anh không biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Vì thế anh nói: “Ồ, tôi phải đi. Tôi phải đi tìm người đẹp của tôi, người đã giúp tôi suốt bao năm qua, để đền đáp công ơn nàng, và để bày tỏ tình yêu của tôi đối với nàng. Vì nàng là người duy nhất mà tôi có thể tin cậy. Nhưng tôi không biết nàng đã đi đâu. Nàng đã đi rồi. Tôi phải về nhà ngay bây giờ để tìm nàng”.

Rồi, người bạn, vị quan trước nói: “Khoan đã. Chờ một chút, chờ một chút. Tôi muốn giới thiệu anh với vợ tôi. Sao lại vội vậy? Chỉ nhìn cô ấy một cái, rồi anh có thể đi”. Sau đó cô bước ra và anh thốt lên: “Hả? Đây là vợ anh sao?”

Người bạn nói: “Phải, đây là vợ tôi”. Nên anh nói: “Xin cô giải thích việc này cho tôi biết”. Rồi cô giải thích. Cô nói: “Anh ấy đã gửi tôi đến giúp anh bao nhiêu năm qua. Lý do anh ấy cho anh cơm hẩm và cà thiu…” Đồ ăn thuần chay. “…là chỉ vì anh ấy muốn anh tủi hổ. Anh ấy muốn anh có động lực để học chăm hơn, để thành danh. Không dựa vào bất cứ ai”, ngay cả dựa vào người bạn cũ, người bạn thân nhất của anh.
 
Rồi giờ anh hiểu ra mọi chuyện. Thậm chí hy sinh vợ mình cho đi giúp người bạn đẹp trai kia. Tưởng tượng xem? Thế lỡ… lỡ như cô ấy cũng yêu anh này thì sao? Thế thì quý vị mất bạn và cũng mất luôn cả vợ. Nên, đây thực sự là người bạn tốt. Ý nói, hy sinh đời sống của mình, có lẽ… tôi không biết cái nào dễ làm hơn. Vì đa số đàn ông, họ đều bám chặt vợ họ. Nhất là những cô vợ xinh đẹp và còn trẻ. Cho nên mạo hiểm đến như thế vì bạn của mình, đó là tình bạn thực sự.

Và suốt thời gian đó, bạn anh đã hận anh. Và suốt thời gian đó, người vợ cũng giữ im lặng. Không nói gì và chung thủy với chồng thôi. Đây là một điều đáng thán phục, không phải sao? Đây là một truyện khác về tình bạn mà tôi nhớ. Truyện này rất nổi tiếng.

​Tình bạn kiểu này thật tốt để mọi người noi gương. Để làm theo. Để học mà noi theo. (Đôi vợ chồng đó rất cao thượng.) Đúng, rất cao thượng.
 
Ý nói ai mà làm được như thế. Đối với một kẻ thất bại? Thậm chí đối với một kẻ thất bại. Và rồi mạo hiểm vợ mình bằng cách trao vợ cho bạn, và họ ở bên nhau mỗi ngày. Quý vị hiểu tôi nói chứ? Ngày đêm sống chung với nhau. Có lẽ là họ ngủ riêng. Tuy nhiên, vẫn là mạo hiểm. Và người vợ cũng là một hiền thê. Cô làm theo ý muốn của chồng và cũng chân thành muốn giúp đỡ bạn của chồng mình. Tưởng tượng xem? Ý nói, đây cũng là một sự hy sinh rất lớn, quý vị hiểu không? Thực sự rất cao thượng.

Vì nhiều người đàn ông rất ghen tuông. Quý vị biết mà, phải không? Tôi không chắc quý vị có biết về đàn ông không. Có thể quý vị đã có kinh nghiệm hoặc có thể không. Nhưng quý vị biết điều đó ha. Nhiều đàn ông, ý nói đa số đàn ông, họ rất ghen tuông với vợ. Thậm chí, có người còn giết vợ vì ghen tuông. Khi họ mất vợ hoặc khi có gì đó bất hòa trong mối quan hệ.

Đôi khi tôi xem tin tức, và rất buồn khi thấy những điều này xảy ra. Còn ở đây, một người đàn ông đã có tất cả mọi thứ rồi, mà còn mạo hiểm tình cảm của vợ mình để giúp bạn trở thành một người có danh phận, thay vì một kẻ lang thang vô dụng. Nên đây thực sự là điều rất đáng nể. Một điều rất đáng ngạc nhiên. Một điều rất đáng ngưỡng mộ. Thực sự rất đáng thán phục.

Ý tôi nói qua nhiều năm. Không chỉ một ngày, hai ngày. Mà qua nhiều năm họ phải ở bên nhau. Và cô ấy phải thực sự làm việc siêng năng để anh này biết đó là [tình cảm] chân thật. Dĩ nhiên, người bạn của anh cũng đưa tiền và đủ thứ nữa. Nhưng cô cũng phải làm việc. Dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn này kia. Mọi thứ, như người vợ bình thường. Những người tốt thay.

Tôi thực sự rất thán phục họ. Và đó là một truyện có thật. Truyện có thật. Truyện cổ tích có thật. Hồi còn nhỏ tôi đã biết truyện này rồi, nên chắc hẳn là rất nổi tiếng. Đó là một truyện cổ tích nổi tiếng có thật.

Comments are closed.
Supreme Master Television           Contact Us
  • HOME
  • BOOKS
    • Special Series
    • The Letters
    • The Creation >
      • God
      • Universe
      • Earth
      • Humans
      • Animals
      • Plants
    • The Path >
      • Spirituall Wisdom
      • The Master
      • The Protection
      • The Practice
      • Merit & Blessing
      • Karma & Ego
      • While On The Path
    • The Lifestyle >
      • Daily Wisdom
      • Diet & Health
      • Friends & Family
      • Moral Standards
      • Be Positive
      • Be Happy
      • Be Green
      • Be A Farmer
    • The Vegan Era
    • The Stories >
      • Spiritual Stories
      • Testimonies
      • You May Not Know
    • The Saints
    • Pearls of Wisdom
    • Photography
  • VIDEOS
    • Inspirations
    • The Path
    • The Lifestyle
    • Music & Poetry >
      • Songs (English)
      • Songs (Aulacese)
      • Poetry
      • Music & Dramas
  • QUAN YIN METHOD
    • Reading
    • Videos
  • LINKS
    • OUR CENTERS' CONTACT
    • ĐÀI THUYET MINH AU LẠC
    • ĐÀI PHỤ ĐỀ AU LẠC
    • SUPREME MASTER TV
    • SUPREME MASTER NEWS
    • Contact