The Peace Seekers
  • HOME
  • BOOKS
    • Special Series
    • The Letters
    • The Creation >
      • God
      • Universe
      • Earth
      • Humans
      • Animals
      • Plants
    • The Path >
      • Spirituall Wisdom
      • The Master
      • The Protection
      • The Practice
      • Merit & Blessing
      • Karma & Ego
      • While On The Path
    • The Lifestyle >
      • Daily Wisdom
      • Diet & Health
      • Friends & Family
      • Moral Standards
      • Be Positive
      • Be Happy
      • Be Green
      • Be A Farmer
    • The Vegan Era
    • The Stories >
      • Spiritual Stories
      • Testimonies
      • You May Not Know
    • The Saints
    • Pearls of Wisdom
    • Photography
  • VIDEOS
    • Inspirations
    • The Path
    • The Lifestyle
    • Music & Poetry >
      • Songs (English)
      • Songs (Aulacese)
      • Poetry
      • Music & Dramas
  • QUAN YIN METHOD
    • Reading
    • Videos
  • LINKS
    • OUR CENTERS' CONTACT
    • ĐÀI THUYET MINH AU LẠC
    • ĐÀI PHỤ ĐỀ AU LẠC
    • SUPREME MASTER TV
    • SUPREME MASTER NEWS
    • Contact

Remember Master, Become Like The Master

11/10/2018

 
The Master
Picture
“Divine Grace from a Living Buddha’s Picture”, Part 1
Lecture by Supreme Master Ching Hai (Vegan)
Montclair, California, USA – March 21, 1991


THE MORE WE THINK OF THE MASTER,
The More We are Just Like Hirm

​And many people misunderstood my level too.
​
For example, many people thought I force you to remember me, and then you forget your own Buddha Nature. But at the same time, they said, “All things are One.” They don’t know that my Buddha Nature and your Buddha Nature are the same.

Remembering me means remembering yourself. There is nothing wrong, nothing to be afraid of. The person who has attained Buddha Nature, then their Buddha Nature and our Buddha Nature are connected, so when we remember them, it’s the same as remembering ourselves. But now if we’re forced to remember ourselves, how can we do that, understand?

​We know that we have all sorts of shortcomings, all sorts of earthly attachments, all kinds of ignorance. We know that we are not good yet. 

Even though we believe what our Master said, that we have the same Buddha Nature as the Master’s, that we are the same as Master, but our ignorance, our faults, our preconception, have blocked us. They do not allow us to comprehend all the things that our Master has said. They do not allow us to stand in the same position as our Master. We already know one hundred percent clearly. That’s why we bow to our Master, “Oh, that person is a hundred percent enlightened.” That’s why we miss our Master, and place hopes in Him/Her, and believe in Him/Her, understand? 

​But believing in Him/Her means believing in whom? It means we believe in the all-encompassing Buddha Nature of ourselves, nothing else.

The more we believe in the Master, the more we think about Him/Her, the more we are just like Him/Her. We are more and more like Him/Her, then we are united with Him/Her; that means we’re One with our Master. So why is there a need to talk about duality? Do we have to say Master and I are two people?

​Master has become Buddha, then tomorrow I’ll become Buddha; then are there two Buddhas? Two Buddhas, but one, one Buddha Nature, understand? One original nature. Therefore, there is no fear in longing for the Master.

What does it mean by longing for the Master? It means we remember what Master said, what Master has taught us, how Master behaved, how compassionate the Master is. Then gradually we become like that, understand? 

​“Nearer to ink then you are dark. Nearer to light then you are bright.” But how near? It’s not being near physically, but being near in the ideals, in thinking. The closer we are, the more we’re alike. The more we’re alike, the higher we go up, right?

So, many people don’t understand me, they keep hinting, saying if Master tells the disciples to do that, then the disciples will lose their Buddha Nature. It’s not like that. That is just one way for me to help you. 

Because if I make you remember your Buddha Nature, it’s very difficult for you. You don’t know, don’t fully know it yet, you only understand it a little bit, but don’t have the complete confidence in yourselves. You’re only more confident than before, that’s it, right?

Until one day, if you keep remembering my teaching and practicing it, remembering me, then my energy will merge with your energy, and then you will become me.

In spiritual practice, each disciple has a different way to come in. Some people have vision; they go higher and see beautiful realms, and then they believe, and keep practicing. They also remember Master a little or a lot, depending on each person.

And there are people who come in due to their understanding. They think that Master’s teaching is very good, very enlightened, and very logical according to their thinking, very much like their expectation of a Master. They are certain a hundred percent that this is right for them, and there is no other theory that they admire. That’s why they come in. That is, they follow the path of Wisdom.
 
And we come in through the miraculous ways. That means we see beautiful realms, then we know that those realms are true. But the illusionary realms are different. I’ve taught you the difference between true realms and false realms.

Even so, many people still don’t understand, and keep hinting different things. They don’t dare say it directly, but keep hinting to me that I shouldn’t make people look at this realm or that realm; those realms are false. How can they be false?

There are false realms, and there are true realms. If the realms are all false, how do we have so many thousands of thousands of planets out there?

​Our realm is also called a false realm, but it is not false. Understand? It exists but does not exist, that’s all. We have to rely on falsehood to find the Truth. If everything is false, false, false, then what for do we practice? If everything is false, then forget it, OK? Then what do we hold on to in order to go up? Though the staircase isn’t the top level, it’s not the room we want to go up to, but we have to use the staircase to go to that room, to be safe. That’s all.

​And there are many people who say why we have to wear Master’s picture, meaning clinging to the outside form. But they forgot that we don’t even know who “Quan Cong” is. He lived a few thousand years ago. they just draw some pictures, and make us bow to that. And sometimes, they make us bow to the wooden Buddha, the copper Buddha, the Cross, or remember the Cross, or wear the Cross. 

You wear Master’s picture, who’s still alive, still active, who you can see clearly, and they call that clinging to the form. Then what about wearing all the other pictures? 

​It’s OK to wear them when the Master is still alive, when we’re still weak, we wear that to lean on that a little bit to climb up. A new born child, a two- or three-years-old, we cannot make him run without holding his hand, or without someone standing there to help him. Just let him run for a few steps, and then the parents have to grab him, right? Otherwise, he will keep falling, and hurt his head or neck, for example like that.

In the future, when you’re already advanced, at that time, you’ll respect the Master even more, because you’ll understand how much hardship your Master has gone through, and you’ll respect that even more than now. Now we’re wearing it in order to hold on, so we can practice, so we can lean on it to practice.

​Just like a kid who just learns to walk, he’s not stable yet, so he has to hold on to his parents’ hands. But it does not mean that he relies on his parents. He has to lean on them in order to grow up. It’s not that the parents want their children to rely completely on them, and always hold their children’s hands everywhere. They know that.

Parents are mundane people but they know when to hold their children, and when to let go, much less a Master, how can Him/Her not know when to let go, when to hold on. Yet they keep hinting.
Understand?

​Wherever I go, I don’t mind but I don’t have time to explain. So, let it be. I won’t worry about those things. If I want to explain clearly, it’s very tiring. We’ll have to debate for a while. So wherever I go, I just pretend like “human nature is innately naive” like that. Don’t know anything; that is less tiring. Everyone is happy, understand?

Teaching is only for my disciples. For the outsiders, whoever requests it then I’ll talk. Otherwise, I won’t. Because my words are very precious, I cannot just give them out at random, or talk anywhere, understand?


CÀNG NGHĨ TỚI THẦY, CÀNG GIỐNG Y THẦY 

​
Có nhiều người hiểu lầm cái đẳng cấp của Sư Phụ nữa. 

​Thí dụ như nhiều người hiểu rằng Sư Phụ bắt quý vị phải nhớ Sư Phụ, rồi quên đi Phật tánh của mình. Nhưng mà đồng một lúc đó họ nói rằng: “Vạn vật đồng nhất thể.” Họ không biết rằng Phật tánh Sư Phụ, Phật tánh quý vị giống nhau.

Nhớ Sư Phụ tức là nhớ quý vị, đâu có sai, đâu có sợ gì đâu. Cái người đã đạt được Phật tánh rồi thì Phật tánh của họ với Phật tánh của mình nó câu thông rồi, cho nên mình nhớ người ta là mình nhớ mình. Nhưng bây giờ bắt mình nhớ mình, mình nhớ sao được, hiểu chưa? 

​Mình biết mình đủ thứ bậy bạ, đủ thứ trầm luân, đủ thứ vô minh, mình biết rằng mình chưa được. Mặc dầu mình tin lời Thầy mình nói rằng ta cũng có Phật tánh y như Thầy vậy. 

Ta cũng bằng thầy không khác. Nhưng mà cái vô minh, cái lầm lỗi của mình, cái thành kiến của mình nó che mình lại. Nó chưa cho phép mình lãnh ngộ được hoàn toàn những gì Thầy mình nói, chưa cho phép mình đứng lên địa vị giống như Thầy của mình. Mình biết rồi, mình biết rõ ràng một trăm phần trăm vậy. Cho nên mình mới phục bái Thầy mình: “À, cái người đó đã sáng suốt một trăm phần trăm.” Thành mình mới nhớ nhung họ, mình mới đặt hy vọng vào họ, mình mới tin tưởng họ, hiểu chưa?

​Mà tin tưởng họ là tin tưởng ai? Tức là tin tưởng cái Phật tánh rốt ráo của mình đó, chứ không có chi.

Càng tin Thầy chừng nào, càng nghĩ tới Thầy chừng nào, mình càng giống y. Càng ngày càng giống nhau rồi hợp nhất, tức là mình trở thành một với Thầy của mình thôi. Chứ còn phải nói tới cái nhị nguyên nữa sao? Còn phải nói Thầy với tôi là hai người sao? 

​Thầy thành Phật rồi mai mốt tôi thành Phật, rồi hai người hai ông Phật sao? Hai ông Phật nhưng mà một cái tánh, hiểu chưa? Một cái nguyên bản. Cho nên nhớ Sư Phụ đâu có sợ gì. Nhớ Sư Phụ tức là gì?

Rồi mình nhớ Thầy nói cái gì, giáo lý Thầy dạy cái gì, những hành động cử chỉ Thầy làm sao, tình thương của Thầy như thế nào. Tự nhiên mình cứ nhiễm lần đó chứ, hiểu chưa? 

​“Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”, mà gần là như thế nào? Không phải gần gũi bằng cái thân xác không, mà gần ở trong cái lý tưởng, gần ở trong tâm tư. Rồi càng gần gũi như vậy, mình càng thấy nó giống, càng giống thì càng lên cao chứ có gì đâu, phải không?

Cho nên nhiều người không hiểu Sư Phụ cứ nói gần nói xa, nói Sư Phụ nói học trò Sư Phụ làm vậy rồi mất cái Phật tánh của mình. Không phải như vậy đâu. Đó là một cách để cho Sư Phụ nâng đỡ quý vị mà thôi. 

Chứ giờ bắt quý vị nhớ Phật tánh của quý vị, quý vị khó nhớ quá. Chưa biết, chưa có rành, hiểu chút chút vậy thôi, nhưng mà chưa hoàn toàn tự tin nơi mình. Có tự tin hơn hồi xưa thôi, phải không?

Tới một ngày nào đó quý vị cứ nhớ tới giáo lý Sư Phụ hoài và tập tành hoài, nhớ tới Sư Phụ, thì cái điện lực Sư Phụ nó sẽ cùng với điện lực của quý vị hợp nhất, rồi quý vị sẽ thành Sư Phụ thôi.

Trong sự tu hành, mỗi người nhập môn nó có một đường lối khác nhau. Có người thì thấy cảnh giới, lên cao cảnh giới đẹp đẽ, sang trọng mà tin tưởng, mà tu hành hoài. Nhưng đồng thời cũng nhớ Sư Phụ, chút chút hoặc là nhiều nhiều, tùy theo mỗi người.

Rồi có người thì vì sự hiểu biết mà nhập môn. Nghĩ rằng giáo lý của Sư Phụ rất hay, rất sáng suốt, rất hợp ý của mình, rất đúng cái sự chờ mong của mình ở một vị Minh Sư. Họ chắc chắn một trăm phần trăm là cái này hợp với tôi rồi, không có cái giáo lý nào khác để cho tôi bái phục được, thành ra họ đi vô. Đó là họ theo con đường Trí Huệ.

Còn mình theo con đường Thần Diệu, tức là mình thấy những cảnh giới đẹp đẽ, mình biết những cảnh giới kia nó có thật. Còn những cảnh hoán tưởng là nó khác, Sư Phụ đã dạy cho quý vị biết cảnh giả, cảnh thật nó khác nhau như thế nào. 

Vậy mà có nhiều người cũng không hiểu, cứ nói xa nói gần hoài. Không dám nói thẳng nhưng mà cũng nói xa, nói gần chút, nhắc rằng Sư Phụ đừng có bắt người ta cứ nhìn mấy cái cảnh này cảnh kia, mấy cái đó cảnh giả. Cảnh sao giả được?

Cảnh có cảnh thiệt, cảnh giả chứ. Nếu cảnh giả thì làm sao có hàng ngàn tinh cầu ở trên kia, hàng ngàn hàng vạn ức tinh cầu trên kia? 

Cảnh mình thì cũng kêu bằng cảnh giả, nhưng mà nó giả đâu? Có nhưng mà không, vậy thôi.

Mình phải nương cái giả, mới tìm ra cái chơn được.

Chứ không phải nói cái gì cũng giả, giả hết trơn, vậy thôi tu làm gì? Cái gì cũng giả hết thì thôi dẹp, hiểu chưa? Rồi mình bám víu vào đâu đặng mình lên? Cái cầu thang nó không phải là cái lầu, không phải là cái phòng mà mình muốn lên, nhưng mà mình phải lên  cầu thang mới tới cái lầu đó được, nó an toàn. Có bấy nhiêu đó thôi.

Còn có nhiều người nói tại sao bắt đeo hình Sư Phụ vậy, kêu bằng cái gì, là chấp tướng bề ngoài. À, Mà họ quên rằng ông Quan Thánh mình đâu biết ổng là ai đâu. Ổng sống đâu mấy ngàn năm trước. Vẽ ba cái hình vậy rồi bắt mình thờ. Rồi nhiều khi bắt mình thờ Phật gỗ, Phật đồng, thờ Thánh giá hoặc là nhớ Thánh giá, đeo Thánh giá.

Đeo cái hình Sư Phụ là một người còn sống, còn linh hoạt, còn rõ ràng trước mắt mà kêu bằng còn chấp tướng. Còn đeo mấy cái hình kia thì sao?

​Đeo được, nhưng mà cái lúc người đó còn sống, cái lúc mình còn yếu đuối mình đeo, mình nhờ vả chút đặng mình đi lên. Con nít nó mới đẻ ra vài ba tuổi mà bắt nó chạy rồi không có tay mình nắm đâu được, rồi không có người đứng đó đỡ đâu được. Cho nó chạy vài ba bước rồi cha mẹ nó phải chụp nó, thấy không? Không thôi nó té hoài, nó lủng đầu lủng cổ hết, đại khái là như vậy.

Mai mốt quý vị tu cao rồi, lúc đó mình thấy mình càng kính trọng hơn, tại mình hiểu sự cực khổ của vị Thầy mình bao nhiêu, mình càng kính trọng hơn bây giờ nữa. Bây giờ mình đeo đặng mình bám víu, đặng mình nương theo mình tu thôi.

​Cũng như đứa con nít nó mới chập chững đi, nó chưa có đi được hẳn, thì nó nắm tay nắm chân cha mẹ nó. Nhưng mà vậy đâu phải là nó ỷ lại cha mẹ nó đâu, nó phải nương như vậy nó mới lớn khôn. Chứ đâu phải cha mẹ nào mà dạy con cái mình hoàn toàn ỷ lại vào mình, lúc nào cũng nắm tay nó đi hoài đâu, biết chứ sao không biết.

Cha mẹ là một người phàm phu mà cũng biết con cái mình lúc nào nên thả nó đi, lúc nào nên nắm tay nó, huống chi là một vị Minh Sư, làm sao không biết lúc nào thả, lúc nào nắm, mà cứ nói xa nói gần.

Sư Phụ đi đâu cũng không có ngại gì. Mà ta không có thì giờ giải thích cho nhiều. Thành ra thôi kệ, ai nghĩ gì đó nghĩ. Dạy học trò ta là đủ mệt rồi, không có lo mấy chuyện đó. Muốn giải thích rõ ràng nó mệt lắm, tranh biện nó cũng hơi lâu. Thành ra Sư Phụ đi đâu cũng làm như, “nhân chi sơ tính bổn ngây thơ” vậy đó. Không biết gì hết cho nó khỏe.  Vui vẻ cả làng, hiểu chưa?

Cái chuyện mà muốn dạy dỗ, muốn tranh biện thì Sư Phụ dạy học trò thôi, còn những người ngoài, người nào yêu cầu đó thì Sư Phụ mới nói. Chứ lời lẽ mình quý giá, đâu đụng đâu tiêu đó, đụng đâu thảy đó, hiểu chưa?



Comments are closed.
Supreme Master Television           Contact Us
  • HOME
  • BOOKS
    • Special Series
    • The Letters
    • The Creation >
      • God
      • Universe
      • Earth
      • Humans
      • Animals
      • Plants
    • The Path >
      • Spirituall Wisdom
      • The Master
      • The Protection
      • The Practice
      • Merit & Blessing
      • Karma & Ego
      • While On The Path
    • The Lifestyle >
      • Daily Wisdom
      • Diet & Health
      • Friends & Family
      • Moral Standards
      • Be Positive
      • Be Happy
      • Be Green
      • Be A Farmer
    • The Vegan Era
    • The Stories >
      • Spiritual Stories
      • Testimonies
      • You May Not Know
    • The Saints
    • Pearls of Wisdom
    • Photography
  • VIDEOS
    • Inspirations
    • The Path
    • The Lifestyle
    • Music & Poetry >
      • Songs (English)
      • Songs (Aulacese)
      • Poetry
      • Music & Dramas
  • QUAN YIN METHOD
    • Reading
    • Videos
  • LINKS
    • OUR CENTERS' CONTACT
    • ĐÀI THUYET MINH AU LẠC
    • ĐÀI PHỤ ĐỀ AU LẠC
    • SUPREME MASTER TV
    • SUPREME MASTER NEWS
    • Contact