The Peace Seekers
  • HOME
  • BOOKS
    • Special Series
    • The Letters
    • The Creation >
      • God
      • Universe
      • Earth
      • Humans
      • Animals
      • Plants
    • The Path >
      • Spirituall Wisdom
      • The Master
      • The Protection
      • The Practice
      • Merit & Blessing
      • Karma & Ego
      • While On The Path
    • The Lifestyle >
      • Daily Wisdom
      • Diet & Health
      • Friends & Family
      • Moral Standards
      • Be Positive
      • Be Happy
      • Be Green
      • Be A Farmer
    • The Vegan Era
    • The Stories >
      • Spiritual Stories
      • Testimonies
      • You May Not Know
    • The Saints
    • Pearls of Wisdom
    • Photography
  • VIDEOS
    • Inspirations
    • The Path
    • The Lifestyle
    • Music & Poetry >
      • Songs (English)
      • Songs (Aulacese)
      • Poetry
      • Music & Dramas
  • QUAN YIN METHOD
    • Reading
    • Videos
  • LINKS
    • OUR CENTERS' CONTACT
    • ĐÀI THUYET MINH AU LẠC
    • ĐÀI PHỤ ĐỀ AU LẠC
    • SUPREME MASTER TV
    • SUPREME MASTER NEWS
    • Contact

Just Be Normal

2/10/2025

 
Spiritual Wisdom
Picture
Excerpt from a lecture by Supreme Master Ching Hai (Vegan)
The Most Permanent Protection We Find in God, Part 4 of 5, Oct. 30, 1993, Los Angeles, USA​
https://suprememastertv.com/en1/v/267525121949.html

Now, because people don’t remember the karma of the past life, so, they sometimes blame God and say, “I’m doing good this life. I’m not doing anything, and You still burn my house.” They forgot just 30 years ago, before they were born, what did they do, or where they have been, something like that. It’s very easy to forget what we had done last year, never mind last life and many lives.

So, when you practice for enlightenment in the spiritual way, you have to know: We do it with no condition. Even if we follow the Quan Yin Method, we practice the highest way, we still have to accept some minor or sometimes even major problems or disasters that come to us. But luckily, there are fewer than ordinary people who don’t practice. I don’t know what’s wrong with this microphone. He’s so excited, keeps jumping up and down all the time. What should I do with it? I’m too weak to control it. That’s it.
​
If you come to me with a kind of contract, then you are in for disappointment. Or some people misunderstand our motive. I never promise you richness. I never promise you a life of ease, a bed of roses. I never promise you you’ll get anything you want, even when it’s bad.

So, we practice to eliminate the ego, the whom, the who that wants everything even when it’s nonsense, when it’s not possible. The one who always wants to push everybody else to work for him and to want things for nothing, to want things when he doesn’t work for them, to want to serve himself first, and does not consider whether in that circumstance, is that correct or incorrect. That is the ego.

Because God doesn’t owe us anything. It’s only for us, for our benefit, that we should meditate, that we should become good because it’s good for us. That’s what we should be in the beginning, in the middle, and in the end.

We should be a good human being, a perfect being and developed in all sides: Spiritually, worldly, as well as compassion, love, and the sacrifice spirit for others before ourselves. But that is when that person is truly in need, that others are truly in need. Not that we give blindly just because I have too much money, I have to go and ask, “Oh, you want some, you want some?” “Yeah, yeah, yeah, yeah.” Of course, everybody wants some, even when he doesn’t need it. And that is not the point of my telling you.

Help when they truly need, the most needy, because we don’t have enough to give to everyone. And also, when they’re not needy, and you help them, then you harm them. You put him in a reliant habit, and you take away his independence, and that’s no good for him. You’ll kill him in the long run. You trample on his dignity, on his self-respect, on self-reliance and independent spirit. That you cannot do. That’s very cruel. You ruin him. You ruin the whole of his life, of his life’s purpose. He’s born here to struggle, to work, to learn by the sweat of his brow. To know how to be a human being because when he learns well, from here, later he can be a better saint. He can be a good saint.
Picture
​What is the good to have a saint when he’s useless; he’s an up to no good saint. Then we call him “a useless saint.” If the whole world are Saints and he can’t even build his house.

If everybody shaved their head like me before and went to the Himalayas, eat grass, eat wild grass, wild herbs like a buffalo, or do nothing, and can’t even clean the house, can’t even build a house, or do anything, what is the good of that Saint?

​It’s a good excuse to say, “OK, he radiates love, and peace, and blessing to the world.” Fine. But it would be better if he could help us to build a house or to do something that we need. Because we still have the body and he does also.


So, therefore I would like you to be a perfect Saint and human being.

If we are only saintly and we are not humanly, that’s no good. We can be saintly when we are up there. But when we’re here, we should be also human.

Just be normal. 

When you discover Sainthood, that is when you discover your normalcy. That means you are perfectly ordinary. There is no “smelling” of Sainthood about you. And when you still smell like a Saint, that is when it smells, it smells, it stinks. We call it in Chinese “Zen sickness.” Because you know you are a Saint, and you smell like one.

​
Actually, I’m not humble enough to tell you all this but at least I heard that from some other Saint that you should be normal and you don’t smell like a Saint. Then you are a Saint. The Saint is truly a non-Saint because you don’t look like one. You don’t walk like one, or you don’t point to everybody, saying, “Look here, I’m a Saint.” People will feel comfortable with you when you are not a Saint, but at the same time, you are a Saint. Do you understand this paradoxical talk? (Yes.)

Con người không nhớ nghiệp tiền kiếp, nên, đôi khi họ trách Thượng Đế và nói: “Kiếp này con làm tốt mà. Con đâu có làm gì, mà Ngài vẫn đốt nhà con”. Họ quên chỉ 30 năm trước, trước khi họ được sinh ra, họ đã làm gì, hoặc họ đã ở đâu, đại loại như vậy. Rất dễ quên những việc chúng ta đã làm vào năm ngoái, chứ đừng nói tới tiền kiếp và nhiều kiếp khác.

Vì vậy, khi quý vị tu để khai ngộ theo cách tâm linh, quý vị phải biết: Chúng ta tu vô điều kiện. Ngay cả khi chúng ta theo Pháp Môn Quán Âm, chúng ta tu con đường cao nhất, chúng ta vẫn phải chấp nhận một số vấn đề hoặc thảm họa nhỏ hoặc đôi khi thậm chí là lớn đến với chúng ta. May là có ít người [bị như vậy] so với những người bình thường mà không tu hành. Không biết cái mi-crô này có vấn đề gì. Nó rất phấn khích, cứ nhảy lên nhảy xuống hoài. Nên làm gì với nó đây? Tôi quá yếu không thể điều khiển nó. Chỉ vậy thôi.

Nếu quý vị đến với tôi kiểu như giao ước, thì quý vị sẽ thất vọng. Hoặc một số người hiểu lầm động cơ của chúng tôi. Tôi không bao giờ hứa quý vị sẽ giàu có. Tôi không bao giờ hứa quý vị sẽ có một đời sống dễ dàng, một thảm hoa hồng. Tôi không bao giờ hứa quý vị sẽ có được bất cứ gì quý vị muốn, ngay cả điều xấu.

Chúng ta tu để loại bỏ ngã chấp, cái tôi, mà muốn đủ thứ ngay cả khi điều đó là vô nghĩa, khi điều đó là không thể. Người mà luôn muốn thúc ép mọi người khác làm việc cho mình và muốn mọi thứ mà không làm gì cả, muốn mọi thứ khi họ không làm việc để có nó, muốn phục vụ bản thân trước, và không xem xét liệu trong hoàn cảnh đó là đúng hay sai. Đó là ngã chấp.


Tại vì Thượng Đế không nợ chúng ta bất cứ gì. Chỉ vì chúng ta, vì lợi ích của chúng ta, mà chúng ta nên thiền, mà chúng ta nên tốt vì điều đó tốt cho chúng ta. Đó là điều chúng ta nên trở thành từ lúc ban đầu, lúc giữa, và lúc cuối cùng.

Chúng ta nên là một người tốt, một chúng sinh hoàn mỹ và phát triển về mọi mặt: Về mặt tâm linh, về mặt thế gian, cũng như lòng từ bi, tình thương, và tinh thần hy sinh vì người khác trước bản thân mình. Nhưng đó là khi người đó thực sự cần, người khác thực sự cần. Không phải chúng ta cho đi một cách mù quáng chỉ vì mình có quá nhiều tiền, mình phải đi hỏi: “Ồ, quý vị muốn [tiền] không, quý vị muốn không?” “Muốn, muốn, muốn, muốn chứ”. Dĩ nhiên, ai cũng muốn tiền, ngay cả khi họ không cần. Và đó không phải là ý tôi nói với quý vị.


Hãy giúp khi họ thực sự cần, những người cần nhất, bởi vì chúng ta không có đủ để cho tất cả mọi người. Hơn nữa, khi họ không cần mà quý vị giúp họ, thì quý vị làm hại họ. Quý vị đưa họ vào thói quen dựa dẫm, và quý vị lấy đi sự tự lập của họ, và điều đó không tốt cho họ. Về lâu dài, quý vị sẽ giết họ. Quý vị chà đạp lên phẩm giá, lên lòng tự trọng, lên sự tự lực và tinh thần tự lập của họ. Quý vị không thể làm thế. Như vậy rất tàn nhẫn. Quý vị hủy hoại họ. Quý vị hủy hoại cả cuộc đời họ, mục đích sống của họ. Họ sinh ra ở đây để nỗ lực, để làm việc, để học bằng mồ hôi nước mắt. Để biết cách làm người vì khi họ học tốt, từ đây, sau này họ có thể trở thành một vị thánh tốt hơn. Họ có thể trở thành một vị thánh tốt.
Picture
Có một vị thánh mà vô dụng thì có ích gì; họ không phải là vị thánh tốt. Khi đó chúng ta gọi họ là “thánh vô dụng”. Nếu cả thế giới đều là Thánh mà họ thậm chí không thể xây nhà cho mình.

Nếu mọi người đều cạo đầu như tôi trước đây và đi lên Hy Mã Lạp Sơn, ăn cỏ, ăn cỏ dại, rau dại như trâu, hoặc không làm gì cả, và thậm chí không thể dọn dẹp nhà cửa, thậm chí không thể xây nhà, hoặc làm bất cứ gì, thì vị Thánh đó có ích gì?

Thật là cái cớ hay để nói rằng: “Vâng, họ tỏa ra tình thương, bình an và phước lành cho thế giới”. Tốt. Nhưng sẽ tốt hơn nếu họ có thể giúp chúng ta xây nhà hoặc làm điều gì đó mà chúng ta cần. Bởi vì chúng ta vẫn còn cái thân thể này và họ cũng vậy.
​

Thành ra tôi muốn quý vị trở thành một vị Thánh và con người hoàn mỹ.

Nếu chúng ta chỉ thánh thiện mà không còn là con người thì điều đó không tốt. Chúng ta có thể thánh thiện khi chúng ta ở trên đó. Nhưng khi ở đây, chúng ta cũng nên là con người.

​Chỉ cần bình thường. 

Khi quý vị khám phá ra quả vị Thánh, đó là lúc quý vị khám phá ra sự bình thường của mình. Nghĩa là quý vị hoàn toàn bình thường. Quý vị không có “mùi” quả vị Thánh nào. Và khi vẫn còn mùi như một vị Thánh, đó là lúc nó có mùi, có mùi, có mùi hôi. Tiếng Trung Hoa chúng ta gọi là “bệnh Thiền”. Bởi vì quý vị biết mình là Thánh, và quý vị có mùi như một vị Thánh.

Thực ra, tôi không đủ khiêm tốn để nói với quý vị tất cả những điều này nhưng ít nhất tôi đã nghe một vị Thánh khác nói rằng quý vị nên bình thường và đừng có mùi như một vị Thánh. Khi đó quý vị mới là Thánh. Thánh thật sự là không phải Thánh vì quý vị không giống một vị Thánh. Quý vị không đi như một vị Thánh, hoặc quý vị không chỉ vào mọi người, nói rằng: “Nhìn đây, tôi là Thánh”. Mọi người sẽ cảm thấy thoải mái với quý vị khi quý vị không phải là Thánh, nhưng đồng thời, quý vị là một vị Thánh. Quý vị có hiểu câu nói nghịch lý này không? (Dạ hiểu.)

Comments are closed.
Supreme Master Television           Contact Us
  • HOME
  • BOOKS
    • Special Series
    • The Letters
    • The Creation >
      • God
      • Universe
      • Earth
      • Humans
      • Animals
      • Plants
    • The Path >
      • Spirituall Wisdom
      • The Master
      • The Protection
      • The Practice
      • Merit & Blessing
      • Karma & Ego
      • While On The Path
    • The Lifestyle >
      • Daily Wisdom
      • Diet & Health
      • Friends & Family
      • Moral Standards
      • Be Positive
      • Be Happy
      • Be Green
      • Be A Farmer
    • The Vegan Era
    • The Stories >
      • Spiritual Stories
      • Testimonies
      • You May Not Know
    • The Saints
    • Pearls of Wisdom
    • Photography
  • VIDEOS
    • Inspirations
    • The Path
    • The Lifestyle
    • Music & Poetry >
      • Songs (English)
      • Songs (Aulacese)
      • Poetry
      • Music & Dramas
  • QUAN YIN METHOD
    • Reading
    • Videos
  • LINKS
    • OUR CENTERS' CONTACT
    • ĐÀI THUYET MINH AU LẠC
    • ĐÀI PHỤ ĐỀ AU LẠC
    • SUPREME MASTER TV
    • SUPREME MASTER NEWS
    • Contact